CNTT2
Mời các bạn đăng kí thành viên để hưởng được những quền lợi từ diễn đàn, và cùng nhau chia sẻ kiến thức ,giao lưu học hỏi.
Nếu bạn đã là thành viên của diễn đàn thì hãy nhấn login để đăng nhập vào diễn đàn.
Cảm ơn các bạn đã tham gia diễn đàn CNTT2-K9





HỆ THỐNG DIỄN ĐÀN CỦA CNTT2K9
IndexIndex  CalendarCalendar  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Xem điểm thi
Các bạn nhập MSSV vào ô bên dưới
Ví dụ như: 09.020.001

Similar topics
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Latest topics
Top posters
cutuan527 (1051)
 
caingocthanh (559)
 
holyangell (486)
 
bankimo (381)
 
zailangtu911 (369)
 
nguyenthanhvu (300)
 
dinhhuunho (153)
 
Admin (145)
 
nguyen chi ha (145)
 
zztanzzthanhzz (126)
 
Liên kết
Trường Đại Học Cửu Long
Diễn đàn thầy Pha
Lớp CNTT3-K9
Lớp CNTT1-K9
Lớp CNTT1-K10
Lớp CNTT2-K10
December 2016
SunMonTueWedThuFriSat
    123
45678910
11121314151617
18192021222324
25262728293031
CalendarCalendar
Thắc mắc
Người Quản Trị
Chat
Moderator
Chat
Statistics
Diễn Đàn hiện có 7385 thành viên
Chúng ta cùng chào mừng thành viên mới đăng ký: lanhuong dinh

Tổng số bài viết đã gửi vào diễn đàn là 5059 in 1953 subjects

Share | 
 

 Anh sẽ đi tìm nơi...mà ta yêu nhau hơn...em à

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
holyangell
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực


Nam Tổng số bài gửi : 486
Join date : 04/12/2009
Age : 27
Đến từ : HCM

Bài gửiTiêu đề: Anh sẽ đi tìm nơi...mà ta yêu nhau hơn...em à   Sun Oct 24, 2010 5:51 pm

Trên đời này ... có 1 thứ tình cảm đău đớn nhất nhưng cũng vĩ đại nhất ... thứ tình cảm mà 1 đứa như tôi -lúc nào cũng quan niệm
" cái gì ko thuộc về mình thì có cố vẫn vĩnh viễn ko thuộc về mình " -không bao h đủ kiên nhẫn để theo đuổi ... đó là tình yêu đơn phương ....
Là nước mắt thì bao giờ cũng mặn. Dù là của anh hay là của em, dù của bất cứ ai, dù khóc cho hôm nay, ngày mai hay ngày xưa, dù là tập khóc hay khóc vì thói quen... bao giờ nước mắt cũng vẫn mặnmòi như thế!
Giá mà một lúc nào đó, vô tình thôi, em bỗng nhiên biết được anh đã yêu em nhiều đến thế nào. Anh tin em vô cùng, hy vọng vào em rất nhiều. Anh đã từng để mất em một lần rồi, làm sao anh có thể chịu đựng thêm một lần nữa?

Đã biết rằng quên là sẽ nhớ :...
...:Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên :...

...:Quên rồi quên, quên càng thêm nhớ :......:Nhớ rồi nhớ, để mãi mãi không quên :...
Chưa bao giờ anh buồn thế! chỉ có em làm anh buồn thế thôi. Chỉ có em mới làm anh nghĩ rằng, có 1 người quan trọng với cuộc sống của anh đến thế! ...
không bao giờ anh hiểu hết những suy nghĩ của anh
.
Em biết không, ngày mà mọi người đều cảm thấy hạnh phúc, vui vẻ bên người mình thương yêu thì cũng là ngày anh cảm thấy cô đơn và buồn nhất.
Em có nhớ không, em từng nói là sẽ đi cùng anh, nhưng không phải vậy. Cứ đến lúc anh cần em là chẳng bao giờ có em cả.
Những lúc đấy, nhìn mọi người, anh chỉ muốn khóc thôi. Nhưng đi cạnh những người bạn của anh, anh vẫn cười, để họ thấy là anh không thấy tủi thân, không quá yếu đuối. Nhưng đằng sau đó, những giây phút một mình là anh lại không thể chịu đựng được. Anh khóc rất nhiều và tiếc cũng rất nhiều nhưng anh không làm khác được cả.
Em luôn là duy nhất trong trái tim anh, nhưng có vẻ như điều ngược lại là không có. Anh vẫn biết là như thế, nhưng anh vẫn luôn yêu em ! và nhiều khi anh thấy buồn và tủi thân kinh khủng.
Anh đã đi qua con đường ấy và lúc nào cũng vậy, đầu đường là những con nắng la đà, còn cuối đường sẽ là nỗi quạnh hiu. dù rằng anh biết trước được con đường mình bước sẽ lắm chông gai, nhưng anh vẫn cứ đặt chân vào và bước đi, không cưỡng lại được.
Cái đó gọi là tình yêu, niềm đam mê hay sự mù quáng dại khờ, anh không biết nữa !?!

Bây giờ thì đường đã lặng yên, không còn lá rơi mùa thu, không còn hoa dại mùa xuân, không còn mây trắng mùa hè, không còn giá lạnh mùa đông, tất cả đã qua hết rồi, không còn gì nhớ nữa. Nhìn lại sau lưng anh, đường sao xa lạ quá, và anh khóc, anh khóc vì anh đã đi đến cái tận cùng quạnh hiu của con đường rồi đấy em ạ. Thảng thốt, sao mà nhanh đến thế!

Con đường ấy, đã dìu anh đến những cơn say, say trong vòng tay ấm nồng của em, say trong những nụ hôn ngọt ngào, và giờ đây, đã đưa anh đến những cơn say thật sự, đắng cả đầu môi. Có lẽ anh sẽ mãi mãi say như thế vì giờ đây tất cảm cảm xúc đã rời bỏ anh ra đi, bất giác rùng mình lo sợ, liệu rồi anh còn có thể rung động trước một cái gì nữa hay không !?! Đâu hẳn người ta phải đau khổ thì người ta mới có thể khóc được phải không em, cũng như anh vậy, nước mắt vẫn rơi trên má nhưng sao lòng vẫn thấy bình yên. Anh thèm được cái cảm giác khi nước mắt không rơi nữa, khi giật mình trở về với thực tại thì nắng sẽ lên, sẽ mở ra cho anh một khát vọng mới.

"Lòng chợt bình yên mà sao buồn thế"!

Mưa thật buồn...anh vốn thích mưa...nhưng chưa bao jờ...anh thấy...mưa...buồn như thế mưa rơj... làm anh nhớ lại... những kỷ njệm...ngày xưa chẳng bjết có thể gọi đó là những kỷ njệm hay ko.... chỉ bjết rằng... ngày xưa ấy em...đã mang đến cho anh...thật nhiều niềm vui...niềm hạnh phúc.....

Và….

Chúng ta sẽ chia tay nhau…
Trong một ngày đầy gió…
Một ngày gió lộng…..
Chỉ để cho đôi ta…bước đi ...
Và anh vẫn luôn mong Có một thứ tình yêu
Mà nơi đó chúng ta sẽ yêu nhau hơn..
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 

Anh sẽ đi tìm nơi...mà ta yêu nhau hơn...em à

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
CNTT2 :: Nơi Chia sẽ...(^_^) !-
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create your own blog